Rên rên trên chuyến núi, sương còn động trên cành
Tiếng gió khẽ qua dậy như lời rừng gói ánh
Người khó đi giữa đất, chậm như nhịp thời gian
Mỗi bước chân in xuống giữ hồn tiếng đại ngang
Rừng không chỉ là rừng, mà là nơi bắt đầu
Từ hạt cà phê nhỏ đến ước mơ mai sau
Hơi thở của rừng, trong từng hạt nâu
Cà phê có hôm nay kể chuyện từ đầu
Từ làng biang xa đến phố đông
Người hứng cà phê mang theo tiếng rừng trưa ngôi
Rừng ngân theo chiều gió, tiếng vang giữa hoàng hôn
Bênh lừa hồng đỏ lửa, soi bóng người khó
Bao mùa trăng đã qua, bao mùa dây xanh thêm
Tình người và đất đỏ chưa một lần lặng im
Giữ rừng là giữ mình, giữ mình là giữ gốc
Từ quá khứ đến nay không điều gì mất gốc
Hơi thở của rừng vẫn còn vang đây
Trong từng tách cà phê ấm áp mỗi ngày
Cà phê khổ mở cửa nhưng rừng vẫn còn
Trong từng câu chuyện chúng ta nắng tròn
Rừng sâu, gió thôi
Người giữ lời gọi
Hơi thở của rừng không bao giờ xa
Từ đại ngàn ấy đến giữa phố hoa
Cà phê khổ hôm nay giữ trọn điều này
Hồn cao nguyên sống trong từng phút giây
Rên rên trên chuyến núi, sương còn động trên cành
Tiếng gió khẽ qua dậy như lời rừng gói ánh
Người khó đi giữa đất, chậm như nhịp thời gian
Mỗi bước chân in xuống giữ hồn tiếng đại ngang
Rừng không chỉ là rừng, mà là nơi bắt đầu
Từ hạt cà phê nhỏ đến ước mơ mai sau
Hơi thở của rừng, trong từng hạt nâu
Cà phê có hôm nay kể chuyện từ đầu
Từ làng biang xa đến phố đông
Người hứng cà phê mang theo tiếng rừng trưa ngôi
Rừng ngân theo chiều gió, tiếng vang giữa hoàng hôn
Bênh lừa hồng đỏ lửa, soi bóng người khó
Bao mùa trăng đã qua, bao mùa dây xanh thêm
Tình người và đất đỏ chưa một lần lặng im
Giữ rừng là giữ mình, giữ mình là giữ gốc
Từ quá khứ đến nay không điều gì mất gốc
Hơi thở của rừng vẫn còn vang đây
Trong từng tách cà phê ấm áp mỗi ngày
Cà phê khổ mở cửa nhưng rừng vẫn còn
Trong từng câu chuyện chúng ta nắng tròn
Rừng sâu, gió thôi
Người giữ lời gọi
Hơi thở của rừng không bao giờ xa
Từ đại ngàn ấy đến giữa phố hoa
Cà phê khổ hôm nay giữ trọn điều này
Hồn cao nguyên sống trong từng phút giây